Tổ quốc mến yêu

Tài nguyên dạy học

Thời gian là vàng

Thời tiết
25-35oC Ngy 18-4-2020: My thay đổi. Ngy nắng nóng. Đm khng mưa. Gi đng bắc cấp 2 - 3.

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    4 khách và 0 thành viên

    Like Facebook nha

    Gốc > Bài văn hay (sưu tầm) > THCS > 7 >

    Cảm nhận về quê hương

    Bài của Lê Vân học sinh lớp 6/1 trường THCS Nguyễn Du - Gò Vấp năm học 2001-2002
    (Bài đoạt giải nhất cuộc thi "Văn hay chữ tốt" lần 2 do Báo SGGP va Sở GDĐT tổ chức)

    Minh thân,

    Trong cuộc sống, có những lúc vì miếng cơm manh áo, người ta phải bấm bụng rời bỏ nơi chôn nhau, cắt rốn của mình. Nhưng đến một lúc nào đó, khi mọi lo toan, vất vả đời thường tạm lắng xuống, thì tận đáy lòng, tận nơi sâu thẳm của tâm hồn những người con xa xứ lại nặng trĩu nỗi nhớ quê hương. Có những lúc ta nhớ cồn cào một giọng nói quê nhà, thèm được nghe một tiếng gà gáy sáng, thèm được thấy một buổi chiều hoàng hôn, những chú mục đồng đủng đỉnh cưỡi trâu về... Đó chính là tâm trạng của Vân lúc này. Bạn hỏi tại sao ư? Bởi vì Vân vừa khám phá ra một chân trời nhỏ, nơi đó có bảy sắc cấu vồng lấp lánh vả có những phép tiên kỳ diệu.

    Quê nội Vân - một khúc ruột miền Trung nắng lắm mưa nhiều, mảnh đất mà trong thời chiến là nơi hứng chịu mưa bom, bão đạn khốc liệt nhất. Và hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa hơn một phần tư thế kỷ, nó lại phải gồng mình đương đầu với những cơn giận dữ, phẫn nộ nhất của thiên nhiên. Người dân nơi đây, ngửa mặt lên thấy trời xanh, cúi mặt xuống chỉ toàn là cát trắng. Những điều ấy Vân chỉ được biết qua lời kể của ba và qua sách vở...

    Bấy nhiêu đó cũng đủ để vân tự hào mình là một người con đất Quảng. Bởi lẽ ngày xưa, vì cuộc mưu sinh, ba mẹ đã phải dắt díu nhau, đem theo Vân vừa tròn hai tuổi rời xứ Quảng khó nghèo đến một vùng đất khác. Để rồi chín năm sau, khi mọi bề bộn trong cuộc sống tạm lắng xuống, ba mẹ lại quyết định cùng Vân về thăm quê, mong được nhìn lại núi Ấn sông Trà và những người thân yêu. Vân nhớ mãi chuyến đi ấy, chuyến đi đã trả lời cho Vân biết bao câu hỏi về nơi mình chôn nhau cắt rốn.

    Tàu lăn bánh, xa dần...xa dần. Sau lưng Vân là thành phố Sài Gòn - nơi mở cửa đón gia đình Vân 9 năm về trước. Một ngày đêm ngồi trên tàu với bao thương nhớ, mong chờ, cuối cùng, đất Quảng cũng dần dần hiện ra trước mắt. Điều đầu tiên, Vân nhận thấy ngay là cái năng chói chang, như thiêu, như đốt, vẫn trút xuống mảnh đất vốn đã khô cằn này. Rời ga, ba mẹ mang hành lý và dắt Vân đi trên một con đường thật là..Ồ! Không phải...hình như đây là rừng bạch dương quanh năm vi vu gió thổi mà có lần mẹ bảo: "Cô vẫn thường bế con dạo chơi ở đây mỗi buổi chiều". Ba mẹ dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ. Vân chưa kịp hỏi thì trong nhà xuất hiện một người đàn bà, gương mặt phúc hậu nhưng sạm đen có lẽ vì nắng cháy, đuôi mắt hằn lên dấu chân chim -  đó chính là cô Vân. 

    Một buổi trưa để nghỉ ngơi, trò chuyện dường như quá ít ỏi đối với những người thân bao năm rồi mới gặp lại. Cô lặng lẽ tiến về phía bàn thờ nội, lấy cho Vân một chiếc hộp màu nâu khá cũ kỹ. Không thấy cô nói gì nhưng khóe mắt ba ngấn lệ và mẹ cũng lặng người đi. Thì ra, đó là bức thư bà nội viết dở cho ba Vân trong những phút cuối đời. Từng con chữ gầy gầy, run run xiêu vẹo như cuộc đời của nội, đã nhòe hết gần nửa, giờ có nước mắt ba lại càng nhòe thêm...

    Chiều hôm ấy, cô dẫn Vân đi thăm núi Thiên Ấn. Ngọn núi sừng sững giữa đồng bằng như một cái bát úp, núi đúng uy nghi, khổng lồ. Không biết có tự bao giờ và ai đặt cho cái tên Thiên Ấn nhưng từ khi mọi người biết đến, nó đã có nghĩa là cái ấn của Trời rồi. Càng lên cao, không khí càng trở lên trong lành. Đường núi quanh co, uốn lượn như lạc vào cảnh tiên. Trên đỉnh Thiên Ấn có chùa Thiên Ấn, cánh cổng chùa luôn rộng mở đón khách thập phương. Ở cái nơi mà trời đất gần nhau như thế này, thỉng thoảng, tiếng chuông chùa vang lên, khiến không gian thanh tịnh thêm thâm nghiêm, làm lòng con người dịu lại, quên đi mọi vất vả, lo toan đời thường để tâm hồn sạch trong, hướng thiện...Đứng từ đây nhìn xuống, sông Trà Khúc như một dải lụa xanh khổng lồ, ôm vòng quanh núi; còn cầu Trà Khúc là sợi chỉ nhỏ mỏng manh, vắt ngang qua, làm cho dải lụa thêm phần rực rỡ.

    Trời về chiều, nước sông dâng lên đầy ăm ắp, những tia nắng cuối cùng đua nhau rọi xuống làn nước trong veo. Hàng trăm cánh buồm no gió, nối tiếp nhau xuôi dòng.

    Quê hương đất Quảng không chỉ có những cảnh đẹp thơ mộng đi vào thi ca bất tận, khiến người ta đến không muốn về, mà còn có những nơi khi đến thăm, làm tim con người ta thắt lại, đau đến tận cùng của nỗi đau, đó chính là chứng tích Sơn Mỹ. Vân nghẹn ngào và như muốn bật khóc khi được tận mắt chứng kiến những tranh ảnh, hiện vật về chiến tranh mà giặc Mỹ đã gây ra năm 1968 tại nơi đây. Không có một tấc đất nào ở Quảng Ngãi không là lịch sử đấu tranh được viết bằng máu. Bước từng bước ngập ngừng, Vân chợt nhận ra hết giá trị cuộc sống hòa bình ngày hôm nay. Vân cảm thấy khâm phục và hết sức tự hào về những người dân nơi đây. Dù thiếu thốn đấy, dù khó khăn thật đấy, nhưng họ vẫn kiên cường, không chịu khuất phục trước thiên nhiên khắc nghiệt và cái nghèo vẫn đeo bám lấy họ từ ngàn đời nay.

    Bây giờ, Vân chân thành cám ơn ba mẹ vì đã cho Vân về thăm quê. Nếu không có những chuyến đi như vậy, Vân sẽ lớn lên với tâm hồn trống rỗng, vô vị biết bao. Và Vân càng thấm thía hơn tiếng lòng của nhà thơ Đỗ Trung Quân:

    "Quê hương, nếu ai không nhớ

    Sẽ không lớn nổi thành người"

    Phải chăng trong tâm hồn của mỗi chúng ta đều lấp lánh hình ảnh của quê hương?

    Đoàn tàu chuyển bánh về thành phố, trên tay Vân còn cầm mảnh kẹo gương trong vắt, đặc sản ngọt ngào nhất của vùng đất này. Đâu đây vang lên tiếng rao hàng nằng nặng của người xứ Quảng, nghe mà thương đến nao lòng...

    Cho đến bây giờ Vân mới hiểu rằng, trong vô vàn niềm hạnh phúc, thì được sinh ra và lớn lên, sống giữa nhựng người thân trên quê hương, xứ sở của mình là hạnh phúc lớn nhất. Với Vân, điều ấy hơi bị thiệt thòi. Hiểu biết của Vân về quê hương còn qúa ít ỏi. Vân viết lá thư này, muốn bạn cùng chia xẻ cho Vân những hiểu biết của bạn và cái vị ngọt ngào của hai tiếng quê hương. Chúc bạn luôn luôn giàu sức khỏe.

    Bạn thân từ phương xa



    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Đức Dũng @ 15:33 24/09/2014
    Số lượt xem: 1123
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến